Hạnh phúc là một khái niệm mơ hồ bởi nó thay đổi tuỳ theo “cảm nhận chủ quan” của từng cá nhân. Tin vui là các nhà tâm lý học đã thiết kế những thang điểm giúp đánh giá mức độ hạnh phúc của từng cá nhân. Dựa trên việc trả lời các câu hỏi đơn giản, chúng ta có thể biết mình đang hạnh phúc ở cấp độ nào và có nên cải thiện để hạnh phúc hơn không. Xét cho cùng thì, nếu không hạnh phúc, chúng ta khó cảm thấy cuộc đời ý nghĩa hoặc đáng sống!?
Đối với tuổi Dậy thì, khái niệm này càng trở nên quan trọng bởi thế giới hiện đại cùng các sản phẩm công nghệ có vẻ không giúp ích nhiều trong việc giúp các bạn trẻ vui vẻ, hạnh phúc hơn. Luật cấm sử dụng mạng xã hội đối với trẻ em dưới 16 tuổi tại Úc gần đây là minh chứng cho nhận thức này. Mạng xã hội, các tập đoàn công nghệ lớn đang khiến thanh thiếu niên sống ở thế giới ảo và ít cảm thấy hạnh phúc hơn.
Có rất nhiều kĩ năng quan trọng giúp thanh thiếu niên hạnh phúc, một trong những kĩ năng đó là “Cộng dồn nỗi buồn, chia nhỏ niềm vui”. Vậy, nên hiểu cụm từ này như thế nào?
Các nghiên cứu tâm lý học cho thấy bộ não của con người (đặc biệt của thanh thiếu niên tuổi Dậy thì) luôn thích nghi rất nhanh với các ngưỡng kích thích mới lạ. Đó là lí do vì sao khi chúng ta khao khát, mong muốn thứ gì đó, chúng ta sôi sục ý muốn đạt được nó, nhưng khi đã có được điều ta muốn thì ta chợt cảm thấy chán nó ngay khi mình đạt được.
Các nghiên cứu còn cho thấy khi ta đang tận hưởng niềm vui nào đó như xem 1 bộ phim hay, nghe 1 bản nhạc yêu thích, ngồi thư giãn trong phòng điều hoà mát rượi. Nếu những niềm vui đó bị gián đoán đột ngột như phim bị vấp, bản nhạc lỗi kết nối, mất điện khiến điều hoà tắt… thì khi những niềm vui đó quay trở lại, ta thấy bộ phim hay hơn, bản nhạc tuyệt hơn, và điều hoà dường như mát hơn bao giờ hết.
Chúng ta mới được uống dược liệu thần tiên gì từ sự ngắt kết nối đột ngột ấy? Đơn giản thôi, não của chúng ta bị ngắt sự thích nghi với niềm vui và khi được gặp lại niềm vui, hệ điều hành của chúng ta chạy lại từ đầu và yêu thích niềm vui hơn một chút.
Vậy còn nỗi buồn, những điều không vui? Chúng ta sẽ bớt ghét nó chứ? Tương tự như cách trí não thích nghi với niềm vui, nếu chúng ta đang đi khám bác sĩ mắt và cảm thấy không ưa thích việc khám bệnh này, chúng ta bỏ về để hôm tới khám lại, thì việc khám lại lần tới khiến chúng ta không vui nhiều hơn.
Nhưng nếu tiếp tục kiên trì nốt việc không vui, trí não của chúng ta sẽ thích nghi và quen dần với nó, tới mức có thể cuối buổi khám, chúng ta cảm thấy nó không chán như ta tưởng.
Đây là nguyên lý cơ bản cho việc áp dụng những kĩ năng giúp chúng ta hạnh phúc.
Nếu bạn đang ăn 1 cây kem thật ngon, hãy tận hưởng nó và vài ngày sau hẵng ăn lại cây kem đó, bạn sẽ yêu nó gấp đôi.
Nếu đang ôn thi và làm một bài tập toán khó, hãy cân nhắc tiếp tục làm tới 1 lúc bạn cảm thấy không quá ghét nó nữa. Cụ thể, thay vì làm bài khó trong 30 phút, có thể cân nhắc giải bài trong 60-90 phút và sau đó dừng lại để não bộ nghỉ ngơi tìm hướng mới.
Đối với các mối quan hệ, đó là một câu chuyện tâm lý phức tạp, khác với tập gym hoặc ăn món mình không thích, tiếp xúc và kết nối giữa con người với con người thường đòi hỏi nhiều kĩ năng tâm lý và kĩ năng ứng xử hơn. Chúng ta sẽ chia sẻ cụ thể trong những bài viết sau nhé!
Chúc các bạn tuần mới vui nhiều hơn nhờ áp dụng mẹo cô Minh chia sẻ 🙂
LEAVE A COMMENT